Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Trại Tù Chiều Cuối Năm

Thơ: Quang Ngọc
Phổ nhạc: Quang Ngọc
Đệm đàn: Nguyễn Hải

Trình bầy: Hà Lan Phương


Trại Tù Chiều Cuối Năm

Lên thăm anh nơi trại tù Vĩnh Phú
Ôi thân cò lặn lội chốn rừng già
Đôi dép đứt đường xe trâu ướt nhão
Mưa nặng vai một bóng chị chênh vênh

Dốc đường đất trơn lùi trôi gót hạc
Mỗi bước chân một nỗi nhớ dâng cao
Mặc gai góc cứa làn da rướm máu
Nuôi trong tim hy vọng giấc trùng phùng.

Quà anh đó là bao nhiêu nước mắt
Chực vỡ tan giữa mênh mông đại ngàn
Tình yêu đó chị giấu vào hơi thở
Cố bình tâm che lấp tiếng sầu khơi

Này mắm ruốc xào khô qua với sả
Tán đường đen bồi dưỡng sốt rừng thiêng
Vài đòn bánh cả nhà chong đêm nấu
Thuốc trụ sinh mua giật chốn chợ trời.

Ôi tất cả từng phút giây gói trọn
Những yêu thương gửi gắm tận quê xa
Rồi cũng đến hồi chia ly xa cách
Nắm tay nhau trong tiếng nấc nghẹn ngào

Về phố thị với trăm ngàn tê tái
Nợ áo cơm dằn vặt đến se lòng
Chân tất bật ôm nỗi niềm cam khổ
Gió âm thầm xoay chiếc lá long đong

Rồi anh về từ ngục tù Bắc Việt
Đôi vai gầy hai hốc mắt trũng sâu.
Chị cảm giác ngày xa nhau gần đến
Ôi kiếp người như mây khói bụi trần

Dòng lệ nóng tiễn anh về với gió
Trời bỗng mờ tắt hẳn một vì sao
Chị quỳ gối tiếng kinh cầu chết lặng
Chôn chữ tình sâu tận đáy hư không.

Quang Ngọc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét